Nếu như kiếm tiền là việc rất khó, thì xài tiền, lại càng khó hơn. Nếu
không, thì vua thép vĩ đại trong thế kỷ trước, Andrew Carnegie, đã
chẳng phải thốt lên: "Chết trong sự giàu có là một cái chết đáng hổ
thẹn".
Nếu như kiếm tiền là việc rất khó, thì xài tiền, lại càng khó hơn. Ảnh minh họa
Hội
nhập toàn cầu, liệu ta có nên hội nhập cả cái văn hóa nhà giàu đáng nể
trọng và cái cách xài tiền đầy trí tuệ của những người giàu thế giới?
Khi người Trung Quốc nói "không".
Chuyện
kiếm tiền, đương nhiên là rất khó, cho dù kiếm bằng cách nào đi chăng
nữa. Thế nhưng, khi kiếm tiền vượt qua ngưỡng của những nhu cầu tiêu
dùng cho bản thân, gia đình và cộng đồng nhỏ xung quanh mình, thì việc
ứng xử với một "núi" tiền lại là một thách thức không nhỏ đối với những
người giàu và những người rất giàu.
Một câu
chuyện điển hình là cách đây không lâu, khi hai trong số những người
giàu nhất thế giới là Bill Gates và Warren Buffet khởi xướng chiến dịch
"Giving Pledge" (tạm dịch là "Cam kết cho đi") nhằm kêu gọi các tỉ phú
Mỹ dành phần lớn số tài sản của mình để góp phần thay đổi xã hội thông
qua con đường từ thiện; họ đã nhận được sự hưởng ứng nhiệt tình từ
những "đồng nghiệp".
Đến nay, đã có hơn 70 tỉ
phú Mỹ tham gia chiến dịch "cho đi" này. Những món tiền trị giá hơn một
nửa hoặc gần như trọn vẹn tài sản của những doanh nhân thành đạt lần
lượt được hiến tặng vì mục đích xã hội. Thế nhưng, khi bước chân sang
Trung Quốc - quốc gia đông dân nhất thế giới với hàng loạt hiện tượng
"siêu giàu" đang nổi lên, công cuộc thuyết phục của hai người đàn ông
huyền thoại này lại không được dễ dàng như thế.
Bởi
không phải tỉ phú Trung Quốc nào được mời tham dự "buổi tiệc lớn" của
hai ông cũng sẵn sàng hay tỏ ra hào hứng với lời mời. "Sợ bị xin tiền"
- đó là bình luận phổ biến nhất trên báo chí khi tường thuật lại cuộc
thuyết phục chưa thành của Bill Gates và Warren Buffet tại Trung Quốc.
Rõ
ràng quan niệm về cách xài tiền ở một quốc gia Á Đông khác xa so với
nước Mỹ. Người Á Đông thường vẫn mong muốn tích lũy tài sản của mình,
nhất là tài sản hữu hình, cho con cháu của họ. Và vì thế, triết lý "vì
xã hội" đã không thuyết phục được nhà giàu mới tại Trung Quốc.
Liệu
có chăng sự khác biệt về mặt suy nghĩ giữa nhà giàu phương Đông và
phương Tây? Vì sao những người Á Đông, vốn sống duy tình, rất hay
thương người nghèo khó, rất có nghĩa đồng bào, lại có vẻ chưa sẵn lòng
cho việc trao đi như những người Âu Mỹ, vốn sống duy lý nhiều hơn?
Tại
sao người giàu xứ người lại sẵn lòng tham gia vào sứ mệnh thay đổi thế
giới bằng hoạt động từ thiện của mình? Phải chăng việc xài tiền cũng
cần một triết lý và cả trí tuệ?
"Vì người" là cách... vì mình khôn ngoan nhất
Gần
một trăm năm trước, với tâm niệm rằng, những gì mà mình có được đều từ
cộng đồng thì cũng nên quay trở lại phục vụ cộng đồng, vua thép Andrew
Carnegie đã gây xôn xao thế giới khi tuyên bố: "Cái chết trong sự giàu
có là một cái chết đáng hổ thẹn".
Để minh
chứng cho việc này, ông đã hiến 90% tài sản của mình cho để kiến tạo xã
hội. Điều này cùng với truyền thống làm từ thiện lâu nay của các tỷ phú
Mỹ, đã làm thay đổi cái nhìn về cách xài tiền, định nghĩa lại sự giàu
có và góp phần hình thành nên văn hóa người giàu của nước Mỹ nói riêng
và thế giới nói chung.
80 năm sau khi Carnegie
qua đời, Warren Buffett chia sẻ: "Ngày tôi còn trẻ, rất nghèo, tôi đọc
được tuyên ngôn của vua thép và không dứt ra được khỏi ý tưởng về ý
nghĩa của tiền tài và cách hiến tặng của cải. Đến khi tôi trở nên giàu
có, tôi hoàn toàn thấm thía cách nghĩ của ông và quyết tâm đi theo con
đường này, và cùng những người bạn của tôi cổ vũ cho phong trào sử dụng
tiền của để kiến tạo xã hội.
Con cái chúng ta,
thì chúng ta phải có trách nhiệm, nhưng chỉ được phép cung cấp cho
chúng đủ điều kiện để có thể thực hiện điều mà chúng muốn, chứ không
được phép làm cho chúng không làm gì cả trên đống của cải mà chúng ta
để lại".
Nghĩa là, thay vì cố gắng kiếm tiền
để rồi cuối đời mới viết di chúc cho người khác sử dụng núi tiền khổng
lồ của mình, những tỉ phú thế kỷ 21 như Warren Buffet lại muốn tự sử
dụng hết và sử dụng một cách khôn ngoan toàn bộ số tiền mà mình đã vất
vả cả đời mới kiếm được trước khi "ra đi". Tức là "cho khi còn sống",
chứ không phải là "cho khi đã chết".
Thậm chí
ngày nay, nhà giàu họ còn có xu hướng muốn "cho khi còn trẻ". Chẳng
hạn, tỷ phú Mark Zuckerberg, nhà sáng lập của Facebook, đã cam kết cho
đi hơn một nửa trong tổng số tài sản 17,5 tỷ USD của mình dù ông ấy chỉ
mới đang ở độ tuổi "hai mấy".
GS Jason
Franklin ở ĐH New York đã chia sẻ thêm về phong trào này: "Một người
làm từ thiện khi về già vì ông ấy muốn con cháu mình có một thế giới
mới tươi đẹp hơn, còn những người trẻ cho đi tài sản của họ để chính họ
sẽ được hưởng một thế giới mới tươi đẹp hơn".
Dẫu
phải cần thêm một thời gian nữa để "tư duy từ thiện mới" này có thể lan
tỏa mạnh mẽ và rộng khắp thế giới, nhưng "đoàn quân" của những tỷ phú
này đang ngày càng đông lên, với những cam kết đóng góp ngày một nhiều
hơn. Và những thay đổi mà họ tạo ra cho thế giới ngày một rõ nét hơn,
rộng lớn hơn... Và không thể không thừa nhận rằng họ cũng đã góp phần
thay đổi cái nhìn còn pha nhiều thành kiến mà người ta thường dành cho
"giới nhà giàu".
Nhiều người vẫn cho rằng, sự
giàu có đồng nghĩa với tội lỗi. Không đúng! Tiền bạc thực ra chỉ là vật
trung tính, bản thân nó không tốt cũng chẳng xấu. Tốt hay xấu không nằm
ở đồng tiền, mà nằm ở cách kiếm tiền và cách xài tiền.
Kiếm
tiền bằng cách này là xấu, kiếm tiền bằng cách kia thì tốt. Xài tiền
vào việc này là xấu, xài tiền vào việc kia thì tốt. Và tổng những gì mà
mình kiếm được cho mình thì luôn bằng với tổng những gì mà mình mang
lại hay gây ra cho người khác. Đó cũng là lý do vì sao người ta thường
hay nói rằng, "đằng sau một gia tài khổng lồ có thể là một cống hiến
lớn, hay là một tội ác lớn, hay là cả hai".
Những
đồng tiền kiếm được chỉ được xem là "sạch sẽ" nếu như kiếm bằng cách
mang lại giá trị gì đó cho người khác và không gây hại gì cho ai cả. Và
nếu như trách nhiệm xã hội lớn nhất của doanh nhân là cùng doanh nghiệp
của mình mang đến cho xã hội những sản phẩm, dịch vụ hữu ích và vô hại,
thì trách nhiệm xã hội của người giàu sẽ là gì nếu như không phải là
biết cách sử dụng số tiền mà mình có sao cho ý nghĩa nhất, có lợi nhất
cho mình và cho cả tương lai của xã hội!?
Ở
các nước phát triển, các hoạt động văn hóa, khoa học, giáo dục, y tế,
môi sinh, dân sinh... chỉ dùng một phần từ ngân sách quốc gia. Một phần
không nhỏ họ dùng nguồn quỹ vận động từ các doanh nhân hiến tặng.
Trường
ĐH Harvard lừng danh là một ví dụ, từ các tòa nhà, thư viện, phòng thí
nghiệm, đến học bổng, kinh phí nghiên cứu khoa học, hầu như đều dựa rất
nhiều vào nguồn tiền dồi dào do các doanh nhân, doanh nghiệp, các nhà
khoa học, nhà hảo tâm đóng góp.
Có người ghi
tên mình vào tòa nhà, đóng dấu ấn của mình vào phòng thí nghiệm hay đặt
tên một quỹ học bổng để vinh danh dòng họ của mình. Nhưng cũng có người
chỉ lặng lẽ trao tặng để tìm kiếm niềm hạnh phúc riêng cho bản thân
mình với suy nghĩ "thi ân bất cần báo"...
Những
người kiếm tiền một cách tử tế mà trở nên giàu có bậc nhất thế giới thì
hẳn là trí tuệ và tầm nhìn của họ cũng đáng nể trọng. Vậy điều gì khiến
họ thương người hơn cả thương mình? Nhưng có thật như vậy không? Hay họ
thấm nhuần phương châm: "Vì người" là cách... vì mình khôn ngoan nhất.
Và
chia sẻ triết lý của nhà bác học lỗi lạc, nhà hiền triết, nhân vật có
ảnh hưởng bậc nhất trong thế kỷ 20 Einstein: "Chỉ có một cuộc đời sống
để phục vụ người khác mới là một cuộc đời đáng sống". Họ đã mưu cầu
hạnh phúc cho bản thân mình và gia đình mình bằng cách tạo ra hạnh phúc
cho những người quanh mình, cho xứ sở mình và cho cả đồng loại của mình.
Và lựa chọn của riêng mình...
Một
khi đã là triệu phú hay tỷ phú thì điều quan trọng không hẳn là "kiếm
được" hay "đạt được" cái gì cho mình, mà là "mang lại" hay "để lại" cái
gì cho xã hội và sẽ đi vào lịch sử như thế nào.
Di
sản của nhà giàu sẽ là gì nếu tiền bạc của mình chỉ để "vinh thân phì
gia"!? Sẽ quý giá biết bao khi di sản của nhà giàu là những giá trị vô
hình (sự phát triển về văn hóa, khoa học, giáo dục...). Hay những giá
trị hữu hình mà đồng tiền của họ đã tạo ra (trường học, bảo tàng, thư
viện, bệnh viện, các công trình văn hóa, nghệ thuật, lịch sử có giá
trị...).
Thực tế cho thấy, một khi đã đạt tới
đỉnh cao thì, dù muốn hay không, tên tuổi cũng sẽ được hay bị lưu
truyền. Khi đạt đỉnh cao quyền lực, cả ngàn năm sau người ta sẽ nhắc
đến như là một "minh quân" hay một "bạo chúa"? Khi đạt đỉnh cao về tiền
tài, người đời sẽ nhớ đến như một "trọc phú" hay một "người kiến tạo
tương lai"?... Điều này hoàn toàn tùy thuộc vào sự lựa chọn của mỗi
người khi còn sống.
Đó là một lựa chọn không
hề dễ dàng, nhưng là một lựa chọn đầy thú vị. Thú vị không phải vì
chuyện đúng, sai, phải, trái, mà đơn giản là mỗi người tự biết sẽ dùng
cuộc đời của mình vào việc gì, dùng tiền của mình vào việc gì, muốn
sống lặng lẽ và ra đi lặng lẽ, hay sống mãi với đời từ những giá trị mà
mình đã tạo ra và để lại...
Theo Giản Tư Trung
Tuần Việt Nam