Xung
quanh các "nữ tướng" trong giới truyền thông luôn có nhiều câu chuyện
hấp dẫn. Chị Chu Thị Hồng Anh là một trong những người như vậy. Người
ta thấy chị khi thì thật quyết đoán, nhanh nhẹn, "hét ra lửa"; có lúc
lại nhũn nhặn, tếu táo, "chơi tới bến".
Làm việc cho ra làm việc
- Cách
đây vài năm Chu Thị là một trong những công ty đầu tiên dùng công cụ
truyền hình để đưa ra những chương trình talk show, hướng đến phong
cách sống mới cho những phụ nữ hiện đại. Nhìn lại những chương trình
này, chị muốn chia sẻ điều gì?
Tôi
sinh ra trong gia đình gia giáo và phong kiến. Ngày trước tôi thấy
những phụ nữ ly dị chồng bị coi là thất bại, rất đáng xấu hổ, mặc cảm.
Tôi cũng thấy nhiều người phụ nữ Việt Nam quá bị ràng buộc trong các
trách nhiệm nuôi dạy con cái, chăm sóc gia đình, hy sinh cho gia đình
mà thiếu hẳn cuộc sống riêng cho mình. Tôi nghĩ cần thay đổi cách suy
nghĩ đó. Các talk show do Chu Thị thực hiện, phối hợp với các đài
truyền hình gửi tới khán giả thông điệp về cuộc sống hiện đại: sống cởi
mở, vui, trẻ, khỏe mạnh và cân bằng giữa công việc và gia đình.
- Làm trong ngành dịch vụ, quảng cáo, điều gì khiến chị cảm thấy thú vị nhất?
Thú vị nhất là được gặp gỡ, tiếp xúc nhiều người, được quan sát và sáng tạo, kể cả dự báo trước tương lai.
- Có người nói ngành truyền thông, quảng cáo là một ngành nhiều cạnh tranh và nhiều thủ đoạn, chị nghĩ sao?
Cạnh
tranh thì có nhưng thủ đoạn thì không. Làm truyền thông, quảng cáo đòi
hỏi sự sáng tạo, thông minh và luôn luôn tiến về phía trước. Phải hiểu
nhu cầu của khách hàng, phải tận tâm, hết lòng, để đạt được mục tiêu
cao nhất.
- Vậy nguyên tắc của chị trong công việc là gì?
Sản
phẩm mình làm ra phải có chất lượng. Làm hết mình. Không so đo với
những người khác. Với những người ngang cấp hay cấp dưới thì càng không
nên so đo. Còn với cấp trên, tôi luôn cam kết làm đúng, làm tốt những
gì mình được giao phó. Thời gian làm cho các tập đoàn truyền thông
quảng cáo nước ngoài, có những ngày tôi chỉ ngủ 2-3 tiếng. Bạn không
thể đưa ra một sản phẩm dịch vụ mà bạn chưa tự tin là nó hoàn hảo.
- Có phải vì thế có người nói rằng, làm việc với chị rất áp lực, chị ít khi biết đến giờ giấc, ngày cũng như đêm?
Tôi là
người chủ trương đứng ở phía sau các nhân viên để khi họ bị vấp, mình
giúp họ giải quyết khó khăn và tiếp tục hoàn thành mục tiêu. Làm việc
gì cũng phải đam mê và hết mình. Tôi là người thích làm việc nên cảm
thấy đó là niềm vui dù phải làm ngày, làm đêm. Đương nhiên nếu ai không
cảm thấy như thế sẽ bị áp lực vô cùng.
- Chị có bao giờ thay đổi nguyên tắc làm việc?
Không bao giờ!
- Mặc
dù hiện Chu Thị đã hết hợp đồng thực hiện talk show Sức Sống Mới, nhưng
vẫn còn nhiều chương trình talk show khác trên TV. Nhiều người bảo chị
vẫn rất… "hoành tráng?
Ở góc
nhìn nào đó, có người bảo "hoành tráng"; nhưng cũng có những người ở
tầm cao hơn họ hiểu rằng, con đường trước mắt của tôi vẫn còn nhiều
chông gai…. Cho nên tôi vẫn luôn tự dặn mình rằng, mình vẫn còn nhỏ bé
và phải luôn tìm đến các bậc "sư phụ" thọ giáo. Tôi may mắn có nhiều
người thầy giỏi và những bậc cao niên chỉ bảo cho mình.
- Để
tồn tại trong thời buổi khủng hoảng kinh tế, có bao giờ chị nghĩ đến
việc bán hoặc sáp nhập với các tập đoàn nước ngoài để phát triển Chu
Thị?
Tôi
chưa bao giờ nghĩ đến điều đó. Nhưng có nghĩ đến việc hợp tác, liên
doanh với những đơn vị khác để phát huy thế mạnh và tăng sức mạnh trên
thị trường.
- Là phụ nữ làm kinh doanh, theo chị lợi thế nhất là gì?
Phụ nữ
có một lợi thế là nhẹ nhàng, uyển chuyển. Trong công việc, phụ nữ có
thể mềm mỏng, "xuống nước" một chút mà vẫn đạt được mục đích, còn đàn
ông có thể thấy điều ấy giống như bị sỉ nhục.
- Vậy các khoản tiếp khách, tiệc tùng, có bao giờ chị thấy khó xử?
Tôi là
"trùm" cà phê chứ không phải "trùm" ăn tối. Làm quản lý là phải làm sao
luôn có đúng người lo đúng việc để mọi thứ trôi chảy. Tôi luôn chủ động
bàn công việc trong công ty hoặc ở đâu đó bên ngoài và luôn trong giờ
làm việc hoặc ăn trưa. Tôi chưa bao giờ phải đi tiếp khách công việc
sau 6 giờ tối. Nếu đi ăn uống, tiệc tùng, đi bar là vì mình thích, mình
vui thôi.
Ngoài công việc còn nhiều điều khác
- Xem
các phiên bản talk show như: Yêu thương cuộc sống, Chúng tôi muốn biết,
Nhà bẩn nhà sạch, Người nội trợ tài ba và gần đây nhất là chương trình
Bảy ngày vui sống… đang phát sóng hằng ngày trên TV, có ý kiến rằng,
các chương trình đó rất giống với tính cách của chị: dám nghĩ, dám làm,
dám sống với những điều mình mơ ước. Chị có bình luận gì không?
(cười) Cám ơn mọi người nhìn ra điều đó.
- Chị thấy mình chịu ảnh hưởng nền văn hóa và học vấn phương Đông hay phương Tây?
Cả
hai. Rất khó phân biệt rạch ròi ảnh hưởng văn hóa nào mạnh hơn, bởi
cuộc sống ngày nay đã thay đổi rất nhiều. Nói gì thì nói, gốc gác của
tôi vẫn là Việt Nam mà! Về đến nhà, quẹt tay vào bàn ghế mà thấy bụi
bẩn là tôi không vui đâu. Tính tôi phóng khoáng nhưng mọi thứ phải đâu
ra đó.
- Chị
có cho rằng, môi trường quảng cáo đòi hỏi phải cá tính và mạnh mẽ? Chị
có phải đánh đổi điều gì đó - gia đình chẳng hạn - để có được những
thành công trong sự nghiệp?
Làm
trong ngành quảng cáo đúng là đòi hỏi cá tính, mạnh mẽ và cần thêm rất
nhiều kiên nhẫn nữa. Tôi là mẫu phụ nữ mà sự nghiệp và gia đình đều
quan trọng ngang nhau. Nếu chỉ có gia đình, không có sự nghiệp cũng
không ổn, có sự nghiệp nhưng thiếu tình cảm, thiếu gia đình thì tôi…
chết liền!
- Nổi tiếng, thành đạt và đầy quyền lực, chị hài lòng với điều gì ở bản thân mình nhất?
Điều
tôi hài lòng nhất là tôi biết mình may mắn, có nhiều người thương mình
và mình cũng thương nhiều người. Tôi có nhiều bạn bè và chia sẻ được
nhiều điều. Có một điều tôi nghĩ khác, đó là đừng đòi hỏi bạn mình như
một "siêu nhân" phải hiểu mình, chia sẻ tất tần tật mọi thứ. Tôi có
nhiều người bạn thân khác nhau, bạn trong công việc, bạn học, bạn đi
chơi, bạn để chia sẻ chuyện gia đình, chuyện riêng tư tình cảm…Tùy mỗi
người bạn mà mình có thể chia sẻ thông tin khác nhau.
- Căn
nhà của chị là một không gian hoài cổ với rất nhiều đồ nội thất xưa. Nó
có vẻ "già" và trầm mặc quá so với vẻ ngoài hiện đại của chị?
Ngôi
nhà tôi sống là không gian riêng của tôi, nó thể hiện ý thích sống của
mình. Tôi là người thích sưu tầm đồ cổ nên tôi tự sưu tầm qua nhiều
năm. Đương nhiên tôi cũng chịu ảnh hưởng của ngành quảng cáo, nó đòi
hỏi sự chi tiết và tinh tế. Khi nhìn thấy các họa tiết trên chiếc ghế,
chiếc bàn… bạn sẽ hiểu được người ta đã công phu, tỉ mỉ như thế nào để
tạo nên một sản phẩm có hồn như vậy. Những sản phẩm hiện đại, làm đại
trà chỉ mang tính tiện dụng mà tôi thì đòi hỏi cao hơn thế. Tôi đi làm
hàng ngày tiếp xúc với rất nhiều thứ của thế giới hiện đại, nên khi về
nhà, tôi muốn có cái gì đó khác để thư giãn và cân bằng lại. Tôi nghĩ
khi trở về nhà với những thứ mình yêu thích đó là một sự bù đắp và
tưởng thưởng cho mình.
- Chị có tự nấu ăn cho gia đình?
Có. Và nấu ngon nữa là khác. Nhưng hơi lười nấu. (Cười)
- Những người nào may mắn được chị nấu cho ăn?
Bạn bè
thân thỉnh thoảng gọi điện và nói họ muốn tôi nấu cho món này, món nọ.
Còn lại tôi cũng có may mắn được đàn ông nấu cho mình ăn mỗi ngày.
Đương nhiên, thỉnh thoảng tôi cũng vào bếp nấu cho họ những món tôi
thích.
- Vậy trong cuộc sống gia đình, chị chỉ làm những gì chị thích sao?
Cuộc
sống hàng ngày, mình phải biết sắp xếp, phân chia rõ ràng mọi việc với
người xung quanh thì sẽ hạn chế xung đột. Tôi chủ trương cái gì mình
không thích thì mình không làm, nhưng cũng phải chia sẻ công việc ở nhà
theo ý thích của nhau. Cái nào hai người cùng không thích thì thỏa
thuận chia việc ra, ai làm cái gì. Phải bình đẳng và dân chủ.
- Nghe chẳng có gì lãng mạn?
|
Hơn thua nhau trong khủng hoảng là ở ý chí |
Có
chứ. Lãng mạn là người này đã chiều người kia để làm việc mà mình không
thích rồi. Nhưng phải có mức độ. Thực ra, trong cuộc sống chung thì
phải thực tế và hiểu biết, tôn trọng nhau. Tôi quan niệm tình yêu lành
mạnh thì không ai phải hy sinh cho ai hết!
- Nếu đưa ra những thứ để ưu tiên, ở lứa tuổi này chị sẽ chọn điều gì? Vì sao?
Tôi
muốn được vui. Ở lứa tuổi này, khi con tôi đã lớn rồi, tôi nghĩ mình có
quyền làm điều gì để cảm thấy được vui. Được bận rộn. Luôn luôn làm
việc, làm những điều mình thích. Dành thời gian cho bản thân nhiều hơn.
Công việc thì đã là đam mê, đã ăn trong máu của tôi. Suốt 15 năm lo cho
gia đình thì bây giờ là lúc tôi thấy ngoài công việc, mình cần đi chơi,
dành thời gian chăm sóc sắc đẹp, gặp gỡ bạn bè…, sống cho mình nhiều
nhất!
- Khác với chị ngoài đời, trên Facebook của chị có rất ít thông tin. Chị có muốn bình luận gì không?
Thật
vậy sao? Tôi đâu có Facebook! Tôi là người rất kỵ Facebook và chống lại
Facebook. Nói đúng hơn thì tôi không chống Facebook mà chỉ chống lại
cách những người sử dụng Facebook thiếu nghiêm túc. Bạn cứ tưởng tượng
đi, một ví dụ nhỏ thôi, có những ngày tôi được mời đi dự 4-5 cái tiệc.
Vì lý do này hay lý do khác mình phải đi tiệc này mà không thể đi hết
các buổi tiệc khác. Vậy rồi có ai đó vô tình "quăng" hình của mình lên
Facebook. Có người sẽ trách tại sao đi bên này, không đi bên kia... Đó
là quyền riêng tư của mỗi cá nhân, nhưng những người khác thì cứ "vô
tư" đưa lên mạng.
- Vậy chị sẽ làm gì?
Tôi sẽ coi lại xem ai đã làm chuyện này. Đương nhiên tôi muốn "gỡ" ra khỏi Facebook!
- Cảm ơn chị đã trò chuyện thẳng thắn.